Luka Modric – Từ khói lửa chiến tranh đến đỉnh cao ở Madrid

Như thoi lướt trên thảm dệt, quá khứ đen tối rồi cũng chậm rãi trôi lại phía sau. Những bàn thắng, những màn kiến tạo, những pha qua người sẽ giúp cho niềm tin được củng cố. Và lạ lùng làm sao, cậu bé Modric, dù đã chứng kiến cảnh sinh ly tử biệt từ sớm, vẫn còn đó sự tự do và thơ ngây. Và khi Modric chạy, đó đích thị là những bước chân hân hoan.

Chào đời năm 1985 ở vùng Modrici, một ngoại ô nhỏ trên sườn dốc của dãy Velebit, tuổi thơ của Luka Modric thoạt nhìn cũng giống với hàng nghìn đứa trẻ khác. Bố mẹ anh, ông Stipe và bà Radojka phải làm việc quần quật trong nhà máy luyện kim, nên cậu cả Luka được giao lại cho ông nội, người vẫn được gọi trìu mến là Già Luka. Một già – một trẻ gắn bó với nhau khăng khít đến mức người ta nghĩ chẳng thể nào tách Luka ra khỏi vòng tay của người ông đáng kính.

Trái với sự êm ấm bên trong ngôi nhà, vùng đất bên ngoài lại đắm chìm trong xung đột. Những cuộc nổi loạn đòi quyền tự trị đã manh nha. Người Croatia, vẫn được biết đến như một phần của Cộng hòa Liên bang Nam Tư, đã quá mệt mỏi với sự cai trị của ngoại quốc nên khao khát có chủ quyền của riêng họ. Cùng lúc đó, nhiều công dân Serbia sống ở Croatia kịch liệt phản đối hành động ly khai này, yêu cầu những vùng đất đã được tuyên bố thuộc về Serbia phải trả lại cho chính chủ. Khi những đàm phán thất bại, xung đột vũ trang là không thể tránh khỏi.


Modric ánh lên sự cương nghị từ thuở bé, khi anh phải chơi bóng trong khói lửa của cuộc nội chiến ở Croatia.

Trong phút chốc, quê nhà của Luka trở thành một trong những mặt trận chiến lược của cuộc chiến, và bố cậu bị bắt gia nhập quân đội Croatia. Nhưng tai họa chỉ thực sự giáng xuống vào ngày 18/12/1991. Già Luka, như mọi ngày, cùng đàn gia súc băng qua đỉnh đồi cạnh nhà. Nhưng hôm nay mới đi được nửa đường, ông bị quân Serbia phát hiện và bắt giữ. Ngoài ông, còn có sáu cụ già khác cũng bị áp giải đến Jesenice để thi hành án tử. Liên tiếp trong vài tuần sau đó, hàng loạt bom mìn được cài cắm khắp thị trấn. Lưỡi hái của thần chết đã kề sát cổ. Trước viễn cảnh chẳng còn đường lùi, bố mẹ Luka vội vàng gói ghém tư trang, bồng bế bầy con thơ lên đường tị nạn. Một hành trình đầy hiểm nguy và không biết trước tương lai.

Thành phố Zadar trở thành điểm dừng chân cuối cùng của gia đình Luka. Ở đây, họ may mắn được trọ tại một trong những khách sạn lớn nhất của thành phố, khách sạn Kolovare. Trong sâu thẳm tâm hồn, bất cứ người tị nạn nào cũng đều có chung một niềm hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn. Và để có thể nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm, người ta có thể rũ bỏ tất cả, chỉ trừ lòng kiên nhẫn. Thật may là gia đình Modric chưa từng đánh mất sự kiên nhẫn trong bất kỳ phút giây nào của cuộc đời.

Nhà Modric tiếp tục trải qua bảy năm sau đó ở căn phòng của khách sạn Kolovare. Nhưng vấn đề mới phát sinh khi chiến tranh tiếp tục leo thang. Vị thế quá gần biển của Zadar khiến họ bị kẹp giữa hai chiến tuyến, bởi ai cũng muốn chiếm được thành phố này.

Trong hai năm sau đó, Zadar có nguy cơ trở về thời kỳ đồ đá. Nhưng dù Thần Chết đã trực chờ trước cửa, bố mẹ Luka vẫn làm mọi cách để con cái họ không bị mất đi tuổi thơ. Họ vẫn khuyến khích cậu ra ngoài khi bom ngừng nổ, và kết bạn với những cậu bé cùng trang lứa. Nhờ đó mà Luka đã làm thân với Marko Ostric, cũng là con của một gia đình Croatia tị nạn.

Tình bạn nảy nở hết sức tự nhiên, khi hai cậu bé cùng san sẻ niềm vui chơi bóng. Dẫu “sân bóng” có khi là một bãi xe ngộp mùi khói, một hành lang lèo tèo vài ngọn đèn, đôi bạn vẫn quấn quít với quả bóng dưới chân, chơi thứ bóng đá bản năng nhất. Một lao công làm việc tại khách sạn có niềm tin Luka sẽ tiến xa. Ông mạo muội gọi điện thoại cho Josip Bajlo, Chủ tịch câu lạc bộ địa phương, NZ Zadar.

Đáp lại sự nhiệt tình của người lao công, Josip Bajlo đích thân đến khách sạn để khám phá xem cậu bé 7 tuổi ấy có thể làm được gì. Và ông đã không phải thất vọng, Luka chỉ tung ra vài chiêu là Bajlo ấn tượng ngay. Rồi ông đến gặp bố mẹ Luka, thuyết phục ông bà hãy tiếp tục cho cậu bé học chữ, đồng thời tham gia thêm một lớp ở học viện thể thao. Hai ông bà đều đồng ý. Và Luka cũng đã chập chững những bước đầu tiên vào ngôi đền thiêng của giới túc cầu. Cậu chưa hề biết rằng một ngày kia, chính cậu cũng thành một ngôi sao trong ngôi đền ấy.