Cô lao công hiến máu tình nguyện để bù đắp nỗi đau mất con gái

Sáng 12/5 chị Lương đến UBND phường Minh Khai, quận Bắc Từ Liêm, sớm hơn thường lệ để quét dọn khuôn viên – công việc của một nhân viên vệ sinh ở phường. Hơn 8h, chị tranh thủ ghé hội trường của ủy ban. Nơi đây đang diễn ra Ngày hội hiến máu Nhịp cầu Nhân ái. Chị Lương đăng ký tham gia hiến máu và chờ đến lượt được lấy máu. Đây là lần thứ 8 người phụ nữ hiến máu tình nguyện, kể từ khi con gái mới 13 tuổi của chị ra đi do căn bệnh ung thư máu.

Chị Lương cùng con gái thứ hai hiến máu. Ảnh: Công Thắng.

Chị Lương cùng con gái thứ hai hiến máu. Ảnh: Công Thắng.

10 năm 2 tháng lẻ 5 ngày là những con số chị Lương luôn ghi nhớ, bởi đấy là quãng thời gian con gái chị chiến đấu với căn bệnh ung thư máu, cho đến ngày mất. Bé qua đời năm ngoái. Bằng ấy thời gian hai mẹ con gắn liền với bệnh viện, hết khoa Nhi Bệnh viện Bạch Mai lại chuyển sang Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương.

Cũng giống như bao đứa trẻ ung thư khác điều trị tại Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương, con gái chị Lương phải thường xuyên truyền máu. Máu giống như cơm ăn, nước uống hằng ngày của các bệnh nhi. Có những lúc thiếu máu, các cháu phải chờ 2-3 ngày, thậm chí một tuần mới được truyền. Giống như chờ sữa mẹ, “nhịn đói” máu lâu ngày khiến bọn trẻ chán chường, khó chịu, dễ cáu gắt. Chị Lương nhớ, sau mỗi lần được truyền máu con cứ như tỉnh người ra, giống được ăn một bữa no.

Chị không thể nhớ được đã có bao nhiêu đơn vị máu, bao nhiêu mũi kim truyền trên đôi tay bé bỏng của con gái. Nhưng chị biết, dù bây giờ mẹ có hiến máu 5 lần, 7 lần hay 20 lần thì cũng không thấm vào đâu so với số máu con được nhận trong những năm tháng trị bệnh.

Bước vào khu vực hiến máu, nhìn bức ảnh chụp những em bé đang điều trị ung thư bị rụng tóc đến trọc đầu, người mẹ lại nghẹn ngào nhớ con mình cũng từng như thế. Chị nhủ lòng sẽ tiếp tục hiến máu với mong muốn phần nào bù đắp cho con gái của mình cũng như nhiều cháu nhỏ khác đang ngày đêm chiến đấu với bệnh tật.

“Chỉ cần nghĩ đến người bị bệnh được nhận những giọt máu quý giá là tôi hạnh phúc, như con tôi khi còn sống vậy. Không biết tôi còn hiến máu được bao nhiêu lần nữa nhưng khả năng của mình đến đâu thì làm đến đó”, người mẹ xúc động nói.

Nam Phương